Các buổi diễn
“Người ở đừng về” vang lên như một lời gọi tha thiết, vừa dịu dàng vừa khẩn khoản. Không ồn ào, không bi lụy, chỉ là một nỗi niềm muốn giữ bước chân ai đó chậm lại thêm một chút. Xuất phát từ làn điệu Quan họ Bắc Ninh, ca khúc mang trong mình nét duyên dân ca Bắc bộ. Tình cảm không chỉ nằm ở một câu gọi, mà ở từng lời dặn dò rất mực chân thành. Khi biết không thể níu giữ, lời ca chuyển sang nhắc nhở ân cần. Sông sâu chớ lội. Đò đầy chớ qua. Và cả một lời hẹn khiêm nhường, nếu chưa gặp được ai tương xứng, xin hãy đợi. Trong mỗi đoạn hát, câu “Người ơi, người ở đừng về” trở lại như một điểm neo cảm xúc. Câu hát lặp đi lặp lại, nhưng mỗi lần vang lên lại mang một sắc thái khác. Khi nồng nàn. Khi trầm lắng. Khi chỉ còn là một tiếng gọi rất khẽ. Tại SaxN’Art Club, tinh thần Quan họ được đặt trong không gian jazz đương đại. Saxophone của Maestro Trần Mạnh Tuấn mở ra chiều sâu cảm xúc. Piano, bass và drum tạo nên nhịp chảy mềm mại, nâng đỡ giai điệu dân gian mà không làm mất đi nét nguyên bản. Những phần đối thoại giữa nhạc cụ và giọng hát mang lại một sắc thái vừa quen vừa mới.